Adelaide – a little old, small city

It was nice that the University of Adelaide, State Library, Art Gallery of South Australia and Museum of Science were next to each other in a nice spot in downtown Adelaide.

Uluru – The longest day trip in the world 🌍

It was a lovely almost ridiculous surprise that I pumped into the Uluru by accident. I had no bloody idea about the Rock til I took a flight to Alice Springs. It was an intensive but nice experience to see the unique natural landscape at Uluru and Kata Tjuta national park. Also, I learned more about aboriginal cultures, the rock art, the waterhole, the respect they gave for the old bushland.

0.10.20.30.50.60.7123456789101112131415161718192021222324262728293031.03132

Reptile Centre in Alice Springs

I just tried to be a smart tourist in a wild desert area by visiting the reptile centre in Alice Springs for some crucial survival skills. In case, I got a bite from a snake, who knew haha.

123456789

Desert Walk to the Teleport

I grow up in a big city jammed by 9 million people so it’s a very strange thing for me to visit the land of plenty time. Nothing can bother or amuse people in Alice Springs, the Parrtjima festival is not a big deal with them either. Besides the town centre and residency area, wild animals such as red kangaroos, rock wallabies, snakes, and dingos are active in the desert 🌵 It’s not a surprise for the neighborhood if a kangaroo just jumps in and kicks out everything in the backyard. And yes, that morning, I and my mate Jess saw all those wild animals, there was even a big corpse on the way and a dingo staring at us from far far away. Thank god, we got out there safe and sound.

 

12.134567

Escher x nendo at National Gallery of Victoria, Australia

My orientation about Melbourne was very amazing, “What an artsy city,  art is everywhere.” I and a friend stayed in Collingwood, where used to be a place for junkies and working-class then turned into a cool spot to hang out for creatives. Jamaica Plain in Boston also shared a familiar story.

National Gallery of Victoria (NGV) was definitely on the top of my list and I was so thrilled by the exhibition named Escher x nendo there. It was a huge success and it took more than 30 minutes to queue even we bought the online ticket already. For people paying at the entrance, it would take at least an hour! However, the experience was totally worthy since the exhibition extended the senses and perception of audiences. It was great enough that I decide to come back again as joining the Masterclass at NGV to learn more about the process from 2 senior curators and the exhibition designer.

1245781012131415171819202122

 

 

Parrtjima – A lighting festival in the desert

As a visual artist who is into installation and interactive art, I came all the way long from Melbourne and took a couple days off to see the Parrtjima festival in Alice Springs.

 

 

Painting projection – This installation is such a success since it draws a lot of attention and interaction (from kids). A good reference for both motion and interactive design

 

The signature performance ‘The language of country” Ankhentype Aere-kenhe of kinship from the aboriginal culture in the outback during Parrtjima Lighting Festival 2019. Two kilometers of the MacDonnell Ranges would be the vivid canvas for a series of significant lighting effects.

 

Where people worship dick and vagina

The former title of this article was A trip to the spiritual valley of an ancient kingdom but I thought it was such an abstract and serious one so I just changed it to something more interesting and straightforward ahahah. Because I spent so much time and effort for this writing so it would be great if it could draw more attention ahaha. Ok, here we go!

My Son Sanctuary is a cluster of abandoned and ruined Hindu temples, which was used as a spiritual center during the reign of the Champa kingdom. The ruins consist about 70 temples and other buildings but only 20 ones remain because of the time and destruction during the Vietnam War. The temple complex is divided into 10 groups named with the letters of the alphabet by archeologists covering a total of 142 hectares. As of 1999, My Son has been recognized by UNESCO as a world heritage site; it is often compared with other historical temple complexes in Southeast Asia, such as Angkor Wat of Cambodia and Borobudur of Java, Indonesia.

Opens daily from 6: 30 am to 4: 30 pm / Admission: 100,000 VND (less than $5) this price includes transport to archaeological groups inside. The vans/ jeeps will take you to the interior of the temple complex and it only takes 5 to 10 minutes on foot from an archeological site to another. The slope is easy to walk so there is no need for specific footwear.

If you are into archeology and mythology, a visit to the Museum of Cham Sculpture in Danang for a certain foundation before this trip is pretty worthy. Admission is 40,000 VND (less than $2). The museum opens from 7am to 5pm.

Caution: My Son was a Vietcong base during the Vietnam War and therefore, the entire area was mined. Thus, staying in the paths defined and established areas is highly recommended. In fact, the largest temples of group B – the center group – was destroyed dramatically by US carpet bombing in 1969.

IMG_9313
The bomb hole by U.S. carpet in 1969

Also, My Son locates in the valley surrounding with small mountains and jungle, sunscreen, sunglasses, and water are essential items.

In Champa culture, Mahaparvata is considered as the holy Mount Meru in Indian mythology, where gods reside like Mount Olympia and 12 gods and goddesses in Greek mythology. The unique shape of Mahaparvata summit has a familiar feature of the legendary bird Garuda – brings peace and wealth for the kingdom as long as symbolizes for the royal sanctuary. Once upon the time, foreigner traders took this Mount as a milestone to navigate My Son sanctuary and Champa kingdom.

geruda
the statue of Geruda holy bird in Champa museum, Danang
Holy moutain
The summit of Mahaparvata mountain or Núi Chúa

My Son Sanctuary is dedicated to the worship of the god Shiva, the destroyer and transformer. Besides the statues and carvings of this god, there are lingams that are an abstract representation of phallus (the masculine) – the Hindu deity, Shiva. Along with lingam, the yoni represents for vulva (the feminine).

shiva champa 3
On the left side is the carving of Shiva god exhibited in one of the temples of group B. On the right side is the very important statue of Shiva worshipped in My Son sanctuary and brought to the Champa museum, Danang
lingam - yoni
Lady and gentlemen, on your left side, is a dick or a phallus in formal language and on your right side is a vulva or a vagina.
IMG_9333
Ligam-yoni. Can you see how gorgeous it is? Beautiful as fuck!

About the architecture and construction techniques developed by Cham builders are not completely understood. Most of the temples were made of red brick, and only one (the temple labeled “B1”) was made of stone.

front view

IMG_9232

IMG_9309

view

On the way to the exit, you can see a short performance of Champa culture which starts at 2: 30 pm. The introduction during this mini-show is presented both in Vietnamese and English. Apsara dance is the highlight of the performance.

apsara.JPG
Apsara dancers are nymphs in Indian mythology. Men fight for possessing them and of course, it raises a war as Troy War in Greek myth.

Art Museums to Survive – Khong the song ma thieu cac bao tang nghe thuat

The MET! Aw, aw, aw the MET! I need art museums to survive!

the MET

The Museum of Modern Art, NYC. I freaked out because of the super crowd! But I was so happy that I could die when I saw Les Demoiselles d’Avignon in flesh and bone, The Starry Night by Vincent Van Gogh and amazing body works by Gustave Klimt and Henri Matisse.

Museum of Fine Art/Boston. My favorite place in Boston! Have been there so many many time already for Art History class and healing my broken heart.
Isabella Stewart Gardner Garden. Fenway area!
Harvard Square. Harvard Art Museum. All Harvard museums! I got a one-year pass for only $35!

Peabody Essex Museum in Salem, MA was the most amazing art museum to me! There’s no security guard following you every step and bothering you. You were just simply deep in art contemplation!Musée des beaux-arts du Canada or Canada National Gallery something in Ottawa, you name it, was also gorgeous! And only $10 CAD for students!
Musée royal de l’Ontario and Mesée des beaux-arts de l’Ontario in Toronto were fine too. The exhibition of Picasso’s muses in Vancouver Art Gallery was also interesting; Picasso basically was a heart breaker and a cunt in love!I need good art museums to reach my salvation! Viet phu thanh chuong/ Thanh Chuong Viet Palace in Dong Anh, Hanoi or Musée des beaux-arts de Saigon/ Saigon Fine Art Museum were horrible to me!

Bức Nhảy của Henri Matisse, MoMA
Khi mình ghé thăm bảo tàng Nghệ thuật Đương đại (MoMA) ở tp New York vào tháng 4/2016 cùng với trường, mình đã sung sướng đến lịm cả người (bởi vì nó cũng đông khủng khiếp). Được nhìn thấy tác phẩm Les Demoiselles d’Avignon của Pablo Picasso bằng xương bằng thịt hay The Starry Night của Vincent Van Gogh và một số kiệt tác khác bởi Gustave Klimt và đối thủ – bạn đồng hành với Picasso là Henri Matisse, mình đã hạnh phúc đến nghẹn ngào và mơ màng nghĩ rằng, có chết ở đây cũng được. Đây là chuyến đi bắt buộc cho tất cả sinh viên năm nhất. Trường đưa ra một danh sách những bảo tàng về nghệ thuật và thiết kế uy tín ở New York để chọn lựa như MoMa hay Metropolitan (the Met), còn một số bảo tàng về thiết kế ứng dụng cho vẽ minh hoạ hay đại loại thế và chúng cũng nằm san sát nhau hay gần đó nhưng chưa nằm trong phạm vi quan tâm của mình lúc đấy nên chẳng đọng lại gì trong đầu. Mình lúc ấy thì hồn nhiên lắm, chỉ mải miết trong thế giới mỹ thuật truyền thống (giờ thì đã thống ý chuyện nghệ sĩ ăn gì để sống!). Mình không vẽ tranh và chỉ dừng ở ký hoạ than hay phấn nhưng mình mê đi xem tranh và các sắp đặt nghệ thuật nhất là phong cách trừu tượng, tối giản và hình học. Đó cũng là hướng đi mình định hình theo đuổi. Tóm lại, cứ đi đâu cả trong nước lẫn nước ngoài, mình sẽ ghé thăm các bảo tàng văn hoá – nghệ thuật trước.

Sắp đặt của Marchel Duchamp, MoMA
Bảo tàng Mỹ thuật ở Fenway, Boston (the MFA) là một trong những địa điểm yêu thích của mình. Mình ghé thăm nơi này ít nhất 6 lần trong học kì mùa xuân năm ngoái, đa số là vì lớp Lịch sử Mỹ thuật thời kì Phục hưng và Trung đại, thiểu số vì chữa lành vết thương lòng sau những lần thất tình và phiền muộn vẩn vơ kiểu nghệ sĩ. Là sinh viên của trường thì sẽ được vào cửa hoàn toàn miễn phí, nhưng thứ Tư mỗi tuần từ 5h chiều trở đi thì bảo tàng sẽ tạo cơ hội cho công chúng thưởng thức nghệ thuật, lúc này thì tiền vé là tuỳ hỷ mỗi người.

Sắp đặt được trưng bày ngắn hạn ở khu vực ăn uống ngay giữa bảo tàng MFA/Boston

Một trong những phòng tranh lớn trưng bày tranh sơn dầu và các hiện vật sang trọng thuộc thời kì Phục Hưng
Bảo tàng cực kỳ thích hợp cho các đối tượng đam mê lịch sử vì không gian bài trí được sắp xếp theo niên đại từ cổ đại như xác ướp Ai Cập, Lưỡng Hà, Trung Hoa đến tranh sơn dầu Công giáo thời Phục Hưng đến tranh chân dung của các gia đình quy tộc, hoàng gia ở Hà Lan về sau, rồi tranh của các hoạ sĩ địa phương vùng bờ Đông, tranh đương đại,…Không chỉ có tranh mà còn có tượng, đồ nội thất sang trọng mạ vàng hay bạc, đồ gốm, mặt nạ, phục trang,… và cả không gian mô phỏng đi kèm với từng thời kì để tạo ra cảm giác chân thật, sống động cho khách tham quan. Chắc chắn là không thể ghé thăm bảo tàng Mỹ Thuật ở Boston chỉ trong 1 ngày, nếu có tham vọng nghía qua tất cả thì bạn sẽ bị tẩu hoả nhập ma ngay sau 3 tiếng. Vé vào cửa là $22, bạn có thể quay lại trong 10 ngày mà không cần phải trả thêm phí. Đây là điều mình rất thích, một lần mình vào Thuỷ cung (the Aquarium) trước giờ đóng cửa 1 tiếng thì được anh bảo vệ đóng dấu cho quay lại một lần nữa mà không mất phí trong 2 ngày.

Khu vườn trung tâm thuộc tư trang cũ của bà Stewart nay thuộc về bảo tàng Isabella Stewart Gardner Garden
Cũng trong khu vực Fenway yên bình, bảo tàng Isabella Stewart Gardner Garden cũng là một chốn hay ho, phải đến cho những người yêu nghệ thuật. Nếu bạn tên là Isabella thì sẽ được miễn phí vào cổng suốt đời, nhớ đem theo chứng minh nhân dân hay passport nhé, còn tên bạn là Na, Thị, Táo, Thơm,… thì chỉ cần trả $5 nếu xuất trình thẻ sinh viên. Nói cho vui như vậy vì bảo tàng được đặt tên theo người thành lập là quý bà hào hoa, sang trọng Stewart.
Đâu đó một trăm năm trước, bà được kế thừa 1 triệu đô và cũng cưới một ông chồng môn đăng hộ đối, sau cái chết đau thương của người con, vợ chồng bà du lịch châu Âu để xoa dịu vết thương. Bà bén duyên với nghiệp sưu tầm các hiện vật nghệ thuật từ đó và tận tuỵ với đam mê này bằng cả gia sản và tâm sức. Bảo tàng này xảy ra một chuyện vô cùng kịch tính và bí ẩn như phim bom tấn kiểu Hollywood vào năm 1990, một nhóm trộm giả danh cảnh sát , còng tay các bảo vệ lại và lấy đi 13 tác phẩm nghệ thuật trong đó có bức tự hoa nổi tiếng và trị giá triệu đô của Rembrandt. FBI vào cuộc và sẵn sàng trả $500,000 cho bất kì ai đưa thông tin xác thực về bọn trộm cao tay này, cho đến nay sự tồn tại của những kiệt tác bị đánh cắp này vẫn là bí ẩn. Mọi người vẫn có thể thấy khung tranh treo chỏng gọng trống không trên tường khi ghé thăm bảo tàng, cũng như tham qua thực tế ảo về không gian có các tác phẩm bị mất tại đây.
Chính sách bảo vệ của bảo tàng này cũng khá nghiêm, không chụp hình quay phim trong khu vực trưng bày trên lầu, nhưng thật ra vì kiến trúc toà nhà khá cổ kính và khu vườn trung tâm xanh mướt xen kẽ phong lan phía dưới mô phỏng theo phong cách Hy lạp cùng các tượng cổ nên mình vẫn thấy nhiều người len lén chụp từ các ban công. Có lần mình đem bút ra vẽ kí hoạ, thì bị bác bảo vệ nhắc nhở là bút mực nước và các loại bút đều không được dùng tại đây, chỉ cho phép dùng bút chì. Thật ra, quy định là thế nhưng các nhân viên tại đây rất ung dung, điềm nhiên và dễ chịu như không khí của bảo tàng nơi đây. Sau khi qua đời, Bà Stewart quyên tặng tư gia và bộ sưu tập quý báu này cho chính quyền Boston với yêu cầu không thay đổi thứ tự sắp đặt các tác phẩm cũng do chính bà đảm đương. Tầng trên cùng của toà nhà trước kia nay là nơi bà ở và tiếp khách trở thành văn phòng làm việc cho uỷ ban quản lý bảo tàng. Hiện, người ta đã xây một toà nhà hiện đại làm thư viện, cà phê, không gian trao đổi nghệ thuật và bán quà lưu niệm,… thông với toà nhà cũ. Cấu trúc vẫn rất hài hoà và mọi thứ êm đềm trôi khi dừng lại bảo tàng Isabella Stewart Gardner.